Xuân Quỳnh, cuộc đời để lại trong thơ
Những xúc động thường trực
“Người ta làm thơ như thế nào?”. Đã nhiều lần, trong tôi nảy ra cái câu hỏi có vẻ tò mò vậy, mà chưa dám hỏi một ai, vì nhiều lần cứ định hỏi là mọi người tìm cách lảng. May mà Xuân Quỳnh không lảng tránh thẳng thừng. Để giúp tôi “mục sở thị”, bên cạnh bài thơ, chị cho xem những quyển vở đã ghi chi chít những chữ là chữ: Chị đã nháp bài thơ ra văn xuôi trước khi hoàn chỉnh nó và cho nó một khuôn mặt cố định trên trang giấy.
- Lúc viết những dòng này, tôi như người phát cuồng. Cứ phải ghi bằng hết những ý nghĩ đang ào ào kéo đến trong đầu không cần vần vèo gì vội. Còn sắp xếp lại, đặt vần, tôi làm sau, việc ấy đơn giản hơn.
Ngừng một lát, dường như để nhớ lại một chuyện gì đấy, Xuân Quỳnh kể thêm:
- Hôm nọ có người hỏi tôi có hay thuộc thơ mình không. Quả thật, có khi tôi quên chứ không phải cái gì cũng thuộc đâu. Nhưng những bài thơ mà tôi thích thì bao giờ tôi cũng nhớ, nhớ cái tâm trạng nó chi phối mình, khi làm bài thơ ấy… Read the rest of this entry »
“Cố gắng để không tuyệt vọng trong thơ”
Nhà thơ Nguyễn Duy
SGTT – Có người bảo Nguyễn Duy dạo này… tịt rồi, bởi bộ ba trường ca Đánh thức tiềm lực, Nhìn từ xa Tổ quốc và Kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ đã hút hết tinh lực của anh. Nhưng vẫn còn một Nguyễn Duy khác, ăm ắp nỗi niềm nhân tình thế thái, rong ruổi cùng đoàn làm phim Đi tìm dấu tích ba vua để viết lời bình, cặm cụi dịch thơ thiền Lý – Trần, thơ Nguyễn Trãi sang lục bát và nhờ người dịch sang cả tiếng Anh, cặm cụi in rõ đẹp, rõ sang, để dành cho con cháu và để đem thơ của tổ tiên đi “gõ” nước người…
Thơ của anh luôn ngập tràn nỗi đau thế sự, với giọng của một nhà thơ tuẫn tiết. Điều gì khiến anh can đảm và nồng nàn như thế khi viết?
Tôi viết bằng trực cảm của người trong cuộc, bằng hồn dân, tình dân, lòng dân và lời dân, với tâm niệm Ta là dân – vậy thì ta tồn tại!… Ngày xưa các cụ có câu “người có cùng thì thơ mới hay”, từ Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Nguyễn Khuyến…không có người nào làm thơ hay lúc đề huề, tung tẩy. Phải sống chung tâm trạng với đám đông, với người đương thời mới làm thơ hay được. Quê tôi ở Thanh Hoá, tôi là thằng nông dân, vừa đi cày, vừa đi học, đói ơi là đói. Còn gì khổ hơn thằng lính trận, nhưng lúc nào cũng nghĩ đến những gì lớn hơn bản thân mình, luôn có tâm sự của người dân, vì bản thân mình là dân, bố mình, bà con họ hàng mình là dân, những người dân ở dưới đáy. Read the rest of this entry »
Hồ Xuân Hương
Trong nền văn học Việt Nam, nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương là một hiện tượng đặc biệt, không chỉ trong nội dung và nghệ thuật sáng tác mà ngay cả các văn bản sáng tác của nữ sĩ họ Hồ vẫn còn là những vấn đề đặc biệt, cần tiếp tục nghiên cứu tìm hiểu. Riêng về cuộc đời riêng tư của nhà thơ, cho đến nay vẫn còn là những dấu hỏi, chưa có một công trình nghiên cứu nào đáng tin cậy cả. Read the rest of this entry »
Đôi nét về tác gia Nguyễn Công Trứ

Read the rest of this entry »
Nhà Thơ Bảo Định Giang
Tên khai sinh là Nguyễn Thanh Danh, sinh tháng 11 năm 1919, tại xã Mỹ Thiện, huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang.
Các bút danh: Nguyễn Thanh, Thu Thủy, Văn Kỳ Thanh, Nguyễn Tịnh Hà.
Read the rest of this entry »
Nhà Thơ Hồng Nguyên
1. Tiểu sử:
Nhà thơ Hồng Nguyên tên khai sinh là Nguyễn Văn Vượng, sinh năm 1924 tại xã Đông Thọ, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Ông tham gia Hội Văn hóa Cứu quốc từ trước Cách mạng Tháng Tám, là Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, ủy viên Ban Chấp hành Hội Văn hóa Cứu quốc Liên khu IV, từng viết bài cho các báo Dân mới, Sáng tạo, Thép mới… Read the rest of this entry »
Cứ Ngỡ – Nguyễn Văn Tâm
con cứ ngỡ rằng con đã lớn khôn
nhưng hóa ra ba vẫn còn thơ trẻ
mẹ đi chợ đường xa nhà bỗng dưng vắng vẻ
mấy cha con trưa ngóng mẹ trước sân nhà
con cứ ngỡ rằng con đã lớn khôn
nhưng hóa ra mẹ cũng còn thơ trẻ
ngoại ở quê ghé nhà thăm cháu bé
mẹ ào ra níu áo lục giỏ quà
con cứ ngỡ rằng con đã lớn khôn
nhưng hóa ra ngoại cũng còn thơ trẻ
loay hoay bên hè tiếng bà nhỏ nhẹ
cười hồn nhiên với lũ nhỏ nhà bên
rồi một ngày
không còn nghe tiếng cười của ngoại
tóc mẹ bạc, bước chân ba chậm lại
con chợt thấy mình qua tuổi bé con…
Hòa Thắng, 3.1992
Nguyễn Văn Tâm
(Những gương mặt thơ mới 2/VN1994)
Nắng Mới
Lưu Trọng Lư
| . | mỗi lần nắng mới hắt bên song xao xác gà trưa gáy não nùng lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng chập chờn sống lại những ngày không tôi nhớ mẹ tôi thuở thiếu thời hình dáng mẹ tôi chửa xóa nhoà Lưu Trọng Lư |
Chùm thơ thu của Đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
Lấy chồng từ độ thu sang
Áo hoa em bước theo chàng gá duyên
Rộn ràng chân đã lên thuyền
Xa dòng ngã bảy xuôi miền Hậu Giang
Từ đây cách biệt quan san
Chỉ còn chung bóng trăng vàng mà thôi
Đêm về nhìn chiếc lá rơi
Lòng đâu thương nhớ đến người năm xưa
Bên thềm đón gió ban trưa
Trao lời tâm sự cho vừa lòng nhau
Cuộc đời lắm chuyện bể dâu
Hôm này chia cách mùa ngâu nhớ tình
Nàng ơi , duyên cách biệt mình
Làm sao gặp lại bóng hình thương yêu ….
Mùa thu em lại nhớ chồng
Thu về em nhớ đến chồng
Màn đêm hoang vắng lá thông rơi đầy
Tình ơi , ngăn cách ngàn mây
Niềm đau vừa chín đọng đầy giấc mơ
Bên song một thoáng hững hờ
Trái tim văng vẳng tiếng thơ vọng sầu
Bây giờ chàng ở nơi đâu
Có hay em thức canh thâu đợi người
Lệ buồn sao cứ mãi rơi
Ướt trên đôi má đã vơi sắc hồng
Ngày mai đón lại gió đông
Khuê phòng lạnh lẽo bởi không thấy chàng
Mùa thu hạnh phúc với chồng
Mùa thu em ngủ bên chồng
Trăm năm đã kết tơ hồng đời nhau
Nhìn chồng em nhớ nao nao
Thuở ngây thơ ấy lòng nào có thương
Tân hôn nước mắt lưng tròng
Nhớ người yêu trước chẳng còn lối chung
Người ơi , ở chốn mông lung
Hãy quên tình cũ vui cùng tháng năm
Mùa thu nhặt lá âm thầm
Nửa đời hoa mộng cõi trần vẫn trôi
Đêm nay nghe giấc ngủ lơi
Bên chồng hạnh phúc tuyệt vời làm sao ….
Đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
Chiếc lá thu phai – Lê Minh Dung
Về đâu chiếc lá thu phai
Chiều rơi lãng đãng, mắt nai mơ màng.
Về đâu sương trắng ngày đông
Bao tha thiết, cũng mênh mông theo mùa!
Về đâu ngày với hư không
Chiều phai nắng gió tơ hồng ngại vương
Thôi về thăm lá diêu bông
Mặc cho con tạo phiêu bồng nhân gian!