Nhà thơ Đoàn Thị Lam Luyến

1.Tiểu sử:
Đoàn Thị Lam Luyến xuất thân trong một gia đình nhà nông nghèo. Năm lớp 6, nhà thơ phải bỏ học vì nhà neo đơn. Lên 7-8 tuổi, đã biết chăn trâu, cắt cỏ, kéo vó tôm. Năm 11 tuổi đi làm con nuôi, nhưng thực chất là đi ở đợ cho một nhà bán hàng cơm trên phố đên 12 tuổi, nhà thơ làm thợ phụ đóng gạch. Năm 1966 (13 tuổi) trúng tuyển vào học Trường Trung cấp Văn hóa nghệ thuật khu tự trị Tây Bắc. Từ 1976-1982: Học Đại học Mỹ thuật Công nghiệp. Từ 1983 đến nay: biên tập viên mỹ thuật tại Nhà xuất bản Thanh niên. Chị hiện là Phó Giám đốc Trung tâm Quyền tác giả Văn học Việt Nam.
Với chị, thơ là niềm đam mê từ trong sâu thẳm trái tim và có một tố chất vốn có “Với tôi, thơ không phải là nghề mà là nghiệp mới đúng. Theo quan niệm của nhiều người, phải có tâm hồn lãng mạn và bay bổng mới làm được thơ. Và người đàn bà làm thơ thường truân chuyên trong đường tình ái. Nhưng theo tôi, người làm thơ phải có một tố chất đặc biệt trong tâm hồn, ví như giàu tình cảm, giàu lòng vị tha và trắc ẩn”. Ngoài thơ, chị còn mê vẽ và làm sách.
Nhà thơ đã được nhận các giải thưởng: Giải thưởng cuộc thi thơ báo Văn nghệ 1989 – 1990. Tặng thưởng thơ của Nhà xuất bản Hội Nhà văn 1995 (tập thơ Châm khói).
2. Tác phẩm:
Mái nhà dưới bóng cây (1985)
Lỡ một thì con gái (1989)
Cánh cửa nhớ bà (1989)
Chồng chị chồng em (1991)
Châm khói (1995)
Dại yêu (2000)
Sao dẫn lối (2003).
3. Thi phẩm tiêu biểu:
Xưa thì chị, nay thì em
Phải duyên chồng vợ, nối thêm tơ hồng!
Được lúa, lúa đã gặp bông
Được cải, cải đã chặt ngồng muối dưa!
Mặn mà cũng khác ngày xưa
Bâng khuâng như chửa bao giờ bến duyên
Gần được ấm, xa được êm
Giẫm vào ruộng hóa vụt lên mùa màng.
Cái giần vục phải cái sàng
Xui cho hai đứa nhỡ nhàng gặp nhau
Lá bùa từ thuở Mị Châu
Lá bài Trọng Thuỷ còn đau đến giờ!
Tình yêu một mất mười ngờ
Khiến cho biển cứ khuất bờ trong nhau
Cái phận trước, cái duyên sau
Nào ai tính được dài lâu với trời?
Khi vui muốn có một người
Khi buồn muốn cả đất trời hoà chung
Đã từ hai mảnh tay không
Kể chi mẹ ghẻ, con chung, chồng người…
Dở dang suốt nửa cuộc đời
Bỗng dưng gặp được một người thương nhau
Chị thản nhiên mối tình đầu
Thản nhiên em nhận bã trầu về têm.
Em gái
Em đầy ngộ nhận như tôi
Cũng yêu chí chết cái người mình yêu
Cũng tìm những lối phong rêu
Để rồi bước trật bước trèo uổng công
Mắt thì thăm thẳm mùa đông
Trái tim mùa hạ, tấm lòng mùa thu
Mùa xuân ở phía sa mù
Mà băng tuyết…đến bao giờ cho tan?
Gặp em cơ nhỡ cưu mang
Em đâu biết đến lỡ làng về sau
Em đương lấy sóng làm cầu
Khơi xa làm bến, đáy sâu làm thuyền
Lấy khao khát để làm yên
Lấy duyên làm phúc, lấy tiền làm khinh
Rồi ra em giống chị mình
Lấy bấy nhiêu cái thất tình làm vui.