Uống rượu như Trần Nhuận Minh

Tran Nhuan Minh
Mấy người bạn viết ở Quảng Ninh từng đọc cho tôi nghe thế này: “Bác Minh ơi hỡi bác Minh/ Bác uống một mình chẳng mời chú Khoa/ Chú Khoa ơi hỡi chú Khoa/ Chú có đàn gà chẳng mời bác Minh/ Bác Minh ơi hỡi…”. Rồi họ giải thích, “bác Minh” là Nhà thơ Trần Nhuận Minh (nguyên Chủ tịch Hội Văn nghệ Quảng Ninh), còn “chú Khoa” là nhà thơ Trần Đăng Khoa, em ruột nhà thơ Trần Nhuận Minh.

Sở dĩ có hình ảnh bác Minh uống một mình là bởi, thơ bác Minh khi đề cập đến rượu, bác toàn uống trong cô đơn và uống rất… dữ! Còn “đàn gà”, ấy là đàn gà xuất hiện trong thơ Trần Đăng Khoa hơn 40 năm trước: “Ngoài sân có một đàn gà/ Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi”.

Nghe mấy câu thơ trên, tôi liền đem tuyển tập tác phẩm của Trần Nhuận Minh (NXB Văn học tái bản 2007) ra… đếm. Quả nhiên, riêng tập này đã có mười mấy bài bác Minh đề cập đến rượu. Này đây: “Chén rượu giầm mật đắng/ Uống với màu mây bay” (Hoành Mô mây trắng); “Rắn nướng ngon động trời/ Rượu đế say sụt đất…/Ngàn li dù uống cạn/ Một nỗi niềm không nguôi” (Bạn thơ mời rượu ở sông Tiền); “Rót trời vào chén, đón người muôn xưa” v.v…

Đã đành, rượu là cái cớ để nhà thơ bày tỏ tâm trạng chứ không phải nói về rượu, về sự uống rượu. Tuy vậy, tôi cũng tò mò muốn biết ông nhà thơ “nặng năm mươi bốn cân, cao một mét năm nhăm” (chữ của Trần Nhuận Minh) này tửu lượng ra sao, bèn

e-mail hỏi ông. Ông e-mail ngay cho tôi thế này: “Anh không biết uống rượu nhưng mời bạn lai rai chân tình. Bây giờ già rồi, lại có bệnh nên nhà anh có đủ rượu cho bạn uống nhưng anh chỉ uống tượng trưng chứ không uống. Còn trước đó đã hai lần uống say, trong đó có một lần quá say…”.

Vẫn chưa thỏa sự tò mò, tôi tìm gặp vợ ông là bà Phạm Thị Diễm để “xác minh” thêm về hai lần nhà thơ đã trót “liều mạng” ấy. Bà Diễm kể: “Chuyện xảy ra lâu rồi, thời mới lấy nhau cơ. Dịp đó, hai người về thăm quê anh ấy.

Ở quê vài hôm, anh ấy cao hứng rủ lên Hà Nội chơi. Từ quê anh ấy (làng Điền Trì, xã Quốc Tuấn, Nam Sách, Hải Dương) lên Hà Nội khoảng tám chục cây số. Anh ấy lai tôi bằng xe đạp. Khi về vừa nắng vừa mệt, chúng tôi rẽ vào quán bên đường số Năm nghỉ ngơi rồi gọi hai cốc bia. Anh ấy uống mỗi cốc mà mặt đã đỏ gay. Thấy tôi bỏ dở cốc bia, anh ấy “tiếc của” liền uống nốt rồi phăm phăm leo lên xe đạp. Tôi ngạc nhiên thấy anh ấy cứ hướng về phía Hà Nội phóng thục mạng, liền đập vào lưng:

- Anh định đi đâu thế này?

Anh Minh hổn hển:

- Về nhà chứ còn đi đâu!

- Trời đất. Mới uống có hai cốc bia đã quên cả đường về. Về nhà mình hướng này cơ mà. Xuống!

Bà Diễm kể tiếp:

- Còn lần quá say cách đây dăm năm, khi đó anh ấy còn làm ở Hội Văn nghệ Quảng Ninh. Tôi không nhớ hôm ấy có vụ gì mà mấy ông văn nghệ sĩ rủ nhau đánh chén. Đông lắm. Rồi họ chuốc rượu nhau. Anh Minh không uống được, họ đè ngửa ra, người giữ tay, người giữ chân, người vạch mồm, người đổ rượu vào mồm như cho trẻ con uống… kháng sinh! Tôi bực quá, “tế” cho mỗi ông một trận, rồi dìu anh ấy về.

Sau vụ ấy, anh Minh bạc mặt ra như người ốm thập tử nhất sinh. Từ đó, những cuộc rượu chè anh ấy thường khéo léo từ chối; nếu nể bạn bè quá làm đôi chén rồi lui. Và cũng chẳng ai nỡ ép anh ấy uống như trước nữa.

Thì ra, mấy câu vè trên là sự trào lộng của mấy ông văn nghệ Vùng Mỏ vui tính, chứ nào có ác ý gì!

Nguồn: Văn Nghệ Công An

Leave a Reply