Uống rượu như Trần Nhuận Minh

Tran Nhuan Minh
Mấy người bạn viết ở Quảng Ninh từng đọc cho tôi nghe thế này: “Bác Minh ơi hỡi bác Minh/ Bác uống một mình chẳng mời chú Khoa/ Chú Khoa ơi hỡi chú Khoa/ Chú có đàn gà chẳng mời bác Minh/ Bác Minh ơi hỡi…”. Rồi họ giải thích, “bác Minh” là Nhà thơ Trần Nhuận Minh (nguyên Chủ tịch Hội Văn nghệ Quảng Ninh), còn “chú Khoa” là nhà thơ Trần Đăng Khoa, em ruột nhà thơ Trần Nhuận Minh. Read the rest of this entry »

“Tay trong tay tôi đã bên người”

Luu Quang Vu, Xuan Quynh
Số phận nghiệt ngã đã không cho Lưu Quang Vũ – Xuân Quỳnh kịp sống hết những năm tháng ngắn ngủi của đời mình. Anh chị mất đi vào lúc sức sáng tạo dồi dào, tài năng đang độ chín. Read the rest of this entry »

Có sức người sỏi đá cũng thành…men

HOang Trung Thong
Khi mới bước vào nghiệp văn chương, Hoàng Trung Thông đã nổi tiếng với “Bài ca vỡ đất”. Trong bài thơ có hai câu cô đúc như câu tục ngữ: “Bàn tay ta làm nên tất cả / Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Nhà văn Bùi Hiển nhại câu thơ đó giữa lúc Hoàng Trung Thông đang say: “Có sức người sỏi đá cũng thành men”. Hoàng Trung Thông lắc lư :”Ông cũng thành men. Tôi cũng thành men. Phải thành men thì mới sống thật lòng được”… Read the rest of this entry »

“Lãi” cả đời từ một lần “thăm lúa”

Tran Huu Thung2

Nhiều thế hệ học sinh của chúng ta đã học giảng văn bài “Thăm lúa” của Trần Hữu Thung. Đó là một trong những bài thơ hay hồi kháng chiến chống Pháp. Năm 1946, dự một đám cưới ở huyện Đô Lương, Nghệ An, Trần Hữu Thung đã viết và đọc tại chỗ bài này. Nhiều người chuyền tay nhau chép vào sổ. Sau đó, bài thơ được giải Nhất trong Festival Thanh Niên thế giới tại Đức.
Read the rest of this entry »

Nhà thơ Quang Dũng: Cẩn tắc vẫn… áy náy

Quang Dung 2

Theo nhà thơ Yên Thao, trong ăn uống, Quang Dũng rất ngại gắp những thức ăn lạ. Ông nhìn chúng bằng con mắt cảnh giác, như thể ăn vào là bụng ắt… sinh chuyện. Ở nông thôn, mỗi lần đánh răng ông lại đi xin nước đun sôi về dùng chứ không chịu dùng nước giếng.



Read the rest of this entry »

Chuyện tình nhà thơ Tố Hữu

Vo chong To Huu
Vào những năm bảy mươi của cuộc đời, nhà thơ Tố Hữu lấy bút danh Thương Hoa, đã viết về người bạn đời của mình: “Người ta vẫn nói, phía sau người đàn ông thành đạt là một người phụ nữ tốt. Ở tuổi 74, bà bình dị như bao người phụ nữ. Có khác chăng bà làm bạn với một nhà thơ, một nhà chính trị từ buổi “Mặt trời chân lý chói qua tim”… Bài báo ấy chưa kịp đăng. Read the rest of this entry »

Nhà thơ Huy Cận: Hồn nhiên mà thuyết phục

Huy Can

Vào thập niên 70 của thế kỷ trước, vì công tác ở Văn phòng Bộ Văn hóa nên tôi luôn được gặp gỡ, làm việc và thường có dịp đi về các địa phương với nhà thơ, Thứ trưởng Huy Cận. Ông không có ngoại hình hấp dẫn, thậm chí hơi kềnh càng, nhưng tiếp xúc với ông, ta dễ bị cuốn hút bởi tác phong thân tình, cởi mở, ứng xử thông minh, hóm hỉnh. Xin được kể một vài câu chuyện nhỏ kỷ niệm về ông.

Read the rest of this entry »

Yến Lan: Lãng đãng bóng giai nhân

Yen-Lan-1

Yến Lan đúng là một nhà thơ tài hoa và đa tình với hàng chục bóng giai nhân đi qua cuộc đời, người tình nào cũng đẹp, mối tình nào cũng đậm. Nhưng không hợp duyên hợp phận, nên nhiều cuộc tình không đi đến cùng.
Năm 1963, tôi về nhận công tác ở Nhà xuất bản Văn học. Hồi này, NXB Văn học trực thuộc Hội Nhà văn Việt Nam do nhà văn Nguyễn Đình Thi làm giám đốc, và nhà nghiên cứu văn học Hoài Chân – Nguyễn Đức Phiên, làm phó giám đốc thường trực.


Read the rest of this entry »

Tên Quần Phương thân tha phương

Vu Quan phuong 1

Khi câu chuyện này đến tai nhà thơ Vũ Quần Phương, ông tủm tỉm cười chịu rằng ông bạn đồng nghiệp Vương Trọng “quả là thông minh”. Nhân thể, ông đã đọc cho tác giả viết bài này nghe một bài thơ ngắn, chỉ có 4 câu, trong đó ông nói rõ lai lịch bút danh của mình. Từ mấy chục năm nay, Vũ Quần Phương đã trở thành một cái tên quen thuộc trong làng thơ Việt Nam. Tuy nhiên, đây không phải tên thật mà là bút danh của ông. Read the rest of this entry »

Trần Đăng Khoa quên ví khi đi chơi với người yêu

Nhà thơ Trần Đăng Khoa và vợ con

Trần Đăng Khoa

Đúng ngày sinh nhật người yêu, Trần Đăng Khoa tha thiết mời nàng đi hiệu. Nàng nở nụ cười mãn nguyện khi ướm được bộ áo dài tơ tằm Vạn Phúc rất vừa vặn. Nhưng nhà thơ chợt nhớ đã bỏ quên ví ở nhà…
Read the rest of this entry »