<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>THOVIET.CO.CC &#187; Dương Thị Xuân Quý</title>
	<atom:link href="http://vietnamrank.com/thovietco/tag/duong-thi-xuan-quy/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://vietnamrank.com/thovietco</link>
	<description>Tuyệt phẩm thơ Việt</description>
	<lastBuildDate>Mon, 01 Mar 2010 04:42:18 +0000</lastBuildDate>
	<generator>http://wordpress.org/?v=2.8.4</generator>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
			<item>
		<title>Dương Thị Xuân Quý &#8211; nhật ký tác phẩm</title>
		<link>http://vietnamrank.com/thovietco/2009/10/21/duong-thi-xuan-quy-nhat-ky-tac-pham/</link>
		<comments>http://vietnamrank.com/thovietco/2009/10/21/duong-thi-xuan-quy-nhat-ky-tac-pham/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 21 Oct 2009 06:20:33 +0000</pubDate>
		<dc:creator>NgocNB</dc:creator>
				<category><![CDATA[Chân dung thi nhân]]></category>
		<category><![CDATA[Dương Thị Xuân Quý]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://vietnamrank.com/thovietco/?p=46</guid>
		<description><![CDATA[Dương Thị Xuân Quý đến chiến trường vào đúng cái thời thật gay go, đen tối: sau Xuân Mậu Thân. Tôi chỉ gặp chị một lần, hôm họp anh em viết văn ở căn cứ Quảng Đà. Chúng tôi họp, bom B52 nổ rền đâu đó sườn núi bên kia. Quý đến muộn một chút.
Chị [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div style="text-align: justify; color: #000080;"><span>Dương Thị Xuân Quý đến chiến trường vào đúng cái thời thật gay go, đen tối: sau Xuân Mậu Thân. Tôi chỉ gặp chị một lần, hôm họp anh em viết văn ở căn cứ Quảng Đà. Chúng tôi họp, bom B52 nổ rền đâu đó sườn núi bên kia. Quý đến muộn một chút.<span id="more-46"></span></span></p>
<p><span>Chị vừa bị sốt rét rừng, gượng dậy mà đi. Thật tình hôm đấy tôi mong chờ chị đến. Đã nghe tên, quý mến, mà chưa được gặp người. Một cô gái bước vào. Tôi biết ngay là Quý, không rõ vì sao. Chị gầy và xanh quá. Nói là còm cõi cũng không đáng. Duy có đôi mắt, tất cả là ở đây. Đôi mắt vừa đằm thắm, vừa rắn rỏi, vừa thông minh.</span></div>
<table border="0" align="left">
<tbody>
<tr>
<td><img style="width: 227px; height: 302px;" src="http://tho.com.vn/Portals/0/images/tac%20gia/2009/Thang%203/ngay%2010/duong%20thi%20xuan%20quy.jpg" alt="" hspace="5" vspace="5" /></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div style="text-align: justify;"><span style="color: #000080;">Hay đúng hơn, nhìn vào đôi mắt ấy, anh bỗng hiểu rằng trước mặt anh là một con người có thể lặng lẽ suốt đời đi đến mục đích đã tự khẳng định của mình, bất chấp tất cả, không gì ngăn trở được. Suốt buổi họp, Quý không nói một câu nào. Chị chỉ lắng nghe, đôi mắt thông minh quan sát, nhận xét, suy nghĩ. Chị tự cho mình là người mới đến chiến trường, chưa có kinh nghiệm gì, chưa từng trải, phải học hỏi nhiều. Tôi hỏi:</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">- Quý bớt sốt chưa?</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">- Đỡ, anh ạ.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">- Cháu thế nào?</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">- Em chưa được tin.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Quý có một nỗi đau, mà tất cả chúng tôi kính trọng: Hai anh chị đi chiến trường, gửi đứa con duy nhất tại Hà Nội.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Dương Hương Ly có câu thơ:</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">“&#8230; Và em gọi đó là hạnh phúc!”</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Chúng tôi đều hiểu: ở đây, chiến trường, cái gì chúng tôi khó một, thì Quý khó gấp mười. Giọt máu của chị, một nửa cuộc đời chị, người mẹ, bây giờ thăm thẳm cách xa, một dải Trường Sơn đằng đẵng.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Và chị bảo đó là hạnh phúc.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Lúc này, vì mới vào, vả lại còn yếu, Quý chưa được xuống đồng bằng. Chị vui vẻ lẳng lặng nhận nhiệm vụ “trông nhà” cho anh em đi hoạt động &#8211; nghĩa là giữ cơ quan.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Mà thế nào là “trông nhà” những ngày ấy, các bạn có hình dung được không? Lúc này bọn Mỹ càn phá hết sức ác liệt. B52 ngày nào cũng đánh bom vùng căn cứ. Bọn Lữ đoàn 101 Mỹ sục sạo khắp các vùng núi, hang cùng ngõ hẻm.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Để bảo tồn lực lượng, ngay trên núi, chúng tôi tránh ở tập trung, phân tán cơ quan thành từng bộ phận nhỏ, thường chỉ năm ba người, đóng rải rác ra mỗi bộ phận một cụm núi cách nhau có khi nửa ngày, một ngày đường, thường gần một con suối rất nhỏ, tốt hơn cả là suối nhỏ đến nỗi không có ghi trên bản đồ quân sự chi tiết nhất.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">“Cơ quan” là một căn lều cất trong rừng, cách đó không xa là khu rẫy, nơi chúng tôi trỉa lúa trồng ngô, kiếm cái ăn, giải quyết cái nhiệm vụ mấy năm trước đồng chí Tư lệnh quân khu đã nói: “Phải tồn tại đã”.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Mỗi cơ quan có năm, ba người đi hoạt động đồng bằng, thường chỉ một người “trông nhà”; tôi đã sống những ngày như vậy, tôi biết, một mình thui thủi trong một khu rừng, một cụm núi, hàng tháng trời không thấy bóng, không nghe tiếng nói, bước chân con người, tự nấu lấy mà ăn, sốt rét nằm vùi một mình, tỉnh dậy cầm cái rựa, cái niết ra rẫy chặt cây, xới cỏ, đêm phải ngủ ngay chòi rẫy để đuổi khỉ rừng ra phá lúa, phá dưa (mà cái bọn khỉ mới láu lỉnh ghê gớm, biết mình chỉ có một người, nhất là con gái, chúng quay lại bắt nạt)&#8230;</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Thế đấy, “giữ nhà”! Hàng tháng, hai tháng, ba tháng, Quý đã nhận cái công việc hậu cần ấy ngay từ buổi mới vào miền Nam. Cô gái Hà Nội, mấy tháng trước đây còn nhí nhảnh ở phố Hàng Bông! Tôi có nhận xét: Sức chịu đựng, khả năng thích ứng của phụ nữ bao giờ cũng lớn hơn bọn đàn ông chúng ta.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Thỉnh thoảng Quý lại ra đi một chuyến, kiếm cái ăn dự trữ cho anh em nay mai về họp hành, sơ kết, tổng kết, chị vào rừng hái trái xoay, sốt rét thế mà cũng một gùi oằn vai, đi ba ngày núi, xuống vùng bán sơn địa Tí, Sé đổi gạo cõng về. Gạo đổ vào kho, để dành. Còn mình thì ăn rau rừng&#8230;</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Hôm gặp tôi, Quý đưa cho tôi một cái truyện ngắn:</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">- Anh đọc hộ, em mới viết xong.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Đó chính là truyện ngắn “Hoa rừng”. Quý viết trong những ngày “giữ nhà” một mình, chắc là vừa đuổi khỉ vừa viết.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Cho tôi nói điều này: Thật bất công nếu không gọi chị là một người Anh hùng!</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Được đi đồng bằng chuyến đầu, chị lao xuống vùng sâu, rất sâu. Quả thật lần đó bàn chuyện chuyến đi của Quý, tôi rất ngại. Dẫu sao chị chưa quen chiến trường. Kinh nghiệm cho tôi biết những anh em mới vào chiến trường thường dễ hy sinh, và thường hy sinh ngay trên đường đi khi chưa kịp đến điểm công tác.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Trên đường đi, anh bị ba cái bất lợi lớn: Một là chưa hiểu quy luật hoạt động của thằng địch tại chỗ, hai là chưa thuộc địa hình, có bất trắc dễ chạy bậy, ba là cũng chưa quen dân, chưa hiểu nên nương tựa vào đâu lúc cần. Đáng lý ra Quý chưa nên đi sâu quá như vậy&#8230; Nhưng chẳng ai ngăn nổi Quý.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Chị đâm sâu xuống tận vùng biển Bình Triều, Bình Dương, rồi vượt qua vùng Hội An sông nước mênh mông, để ra vùng đông Duy Xuyên. Đây là địa bàn của bọn Nam Triều Tiên. Quý đến Xuyên Tân thì gặp càn. Chị ở hầm bí mật. Với Nam Triều Tiên, có một kinh nghiệm, chúng nó càn rất lì, rất dai. Chúng có thể nằm im, mai phục một chỗ, tuyệt không động tĩnh, một tuần, hai tuần. Quý nằm hầm hai ngày, một đêm. Đêm thứ hai, thấy yên tĩnh quá, chị ngoi lên. Một loạt đạn Nam Triều Tiên quật ngã chị.</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">Quý chết ở vùng sâu, lúc ấy anh em chúng tôi, đồng nghiệp đồng chí của chị, đều ở xa. Không ai nghe được lời nói cuối cùng của chị khi ngã xuống. Riêng tôi, tôi cứ tin lời cuối cùng của chị là một tiếng gọi:</span><br style="color: #000080;" /><br style="color: #000080;" /><span style="color: #000080;">- Con!&#8230; </span></div>
<p><span><br />
</span></p>
<div style="text-align: right;"><span style="color: #808080;"><span style="font-weight: bold;">Nguyên Ngọc</span></span><br />
<span style="font-style: italic; color: #808080;">(Nguồn: An ninh Thủ đô)</span></div>
<input id="gwProxy" type="hidden" />
<input id="jsProxy" onclick="jsCall();" type="hidden" />
<input id="gwProxy" type="hidden" />
<input id="jsProxy" onclick="jsCall();" type="hidden" />
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://vietnamrank.com/thovietco/2009/10/21/duong-thi-xuan-quy-nhat-ky-tac-pham/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
