Posts Tagged ‘Thu Bồn’
Nhà thơ Thu Bồn học ngoại ngữ
Nhà văn Thu Bồn quê ở Quảng Nam, nơi có con sông Thu Bồn nên ông chọn tên sông quê làm bút danh. Ông sinh năm 1935 thì năm 1948, mới 13 tuổi đã nhập ngũ, tuổi trẻ gắn bó với các chiến trường nên không có điều kiện để học ngoại ngữ, còn “nội ngữ” (như ông thường bảo) thì thông thạo nhiều thứ tiếng của đồng bào các dân tộc Tây Nguyên.
Khi trường ca “Bài ca chim Chơ Rao” được giải thưởng của Hội Nhà văn Á Phi, ông được mời sang một nước ở châu Phi để nhận giải thưởng. May mắn cho Thu Bồn là có nhà văn Phan Tứ, một người thông thạo 5 ngoại ngữ, cùng đi. Việc nhận giải thưởng và phát biểu không thành vấn đề, vì Thu Bồn nói gì thì đã có Phan Tứ dịch hết, ý kiến của Thu Bồn bao giờ cũng đặc sắc, nên được mọi người hoan hô như sấm dậy cùng những đôi mắt long lanh, thán phục của các cô gái.
Sau khi hội nghị kết thúc, mọi người túm năm, tụm ba chờ bữa liên hoan. Thu Bồn đang đứng nghe Phan Tứ trò chuyện với các nhà văn Á Phi, thì bỗng có một cô gái người Arập “đẹp như hoa hậu” đến cười với Thu Bồn và tỏ ý muốn bắt chuyện, nên cầm tay dắt anh đứng riêng ra một chỗ. Trước hết, cô ta dùng tiếng Anh hỏi:
- Anh có biết nói tiếng Anh không?
Thu Bồn trả lời là “không!” nhưng bằng tiếng Pháp là “non“.
Cô gái tưởng Thu Bồn thạo tiếng Pháp nên chuyển sang nói chuyện bằng tiếng Pháp, Thu Bồn chỉ cười rất tươi mà không nói gì. Cô gái chuyển sang dùng tiếng Tây Ban Nha, Thu Bồn vẫn thế, với nụ cười thường trực. Cô gái liền rút lấy quyển sổ mà Thu Bồn đang cầm, viết mấy dòng bằng tiếng Anh, nội dung như sau:
“Thu Bồn yêu quý! Em rất muốn nói chuyện với anh, nhưng tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha… anh đều không biết. Em đành thôi vậy. Chào anh!”.
Viết xong, cô gái trả lại quyển sổ cho nhà văn Thu Bồn, bắt tay rồi rời đi nơi khác.
Thu Bồn trở về nước kể chuyện này cho anh em ở Tạp chí Văn nghệ Quân đội nghe, và không quên “trình” mấy dòng ngắn ngủi của cô gái, và kết luận:”Ngoại ngữ quan trọng thật, vì không biết ngoại ngữ mà bỏ mất những bàn thắng trông thấy. Phen này phải học ngoại ngữ mới được!”.
Thế rồi Thu Bồn xin nhà thơ Vũ Cao, Chủ nhiệm tạp chí cho đi học lớp tiếng Anh tập trung ở Trường đại học Ngoại ngữ ở Thanh Xuân. Nhưng vì cao tuổi, lại bản tính phóng túng, chỉ học tập trung được mấy tuần, Thu Bồn đã trở về báo với cơ quan là không đi học nữa vì lý do:
Với một số chữ đã biết thì không học cũng biết, ví như chữ cắt của ta thì tiếng Anh cũng chỉ là cắt (cut), còn muốn đọc cái bàn (table) thì chỉ cần nói Thu Bồn cũng đạt rồi!
Lý do thứ hai Thu Bồn nêu ra để nói rằng, kể cho cùng, ngoại ngữ cũng chẳng cần thiết là mấy, bằng chứng là lần ấy khi trên đường về nước, anh cùng nhà văn Phan Tứ có dừng lại ở Moskva và cả hai đi siêu thị mua sắm. Khi vào siêu thị, hai người hẹn nhau sẽ tự do đi chọn hàng, sau nửa tiếng đồng hồ sẽ gặp nhau ở cửa để trở về. Sau nửa tiếng, hai tay Thu Bồn xách hai làn đầy, trả tiền rồi đứng chờ Phan Tứ ở cửa. Chờ rất lâu mới thấy Phan Tứ xách làn không trở ra. Thu Bồn ngạc nhiên hỏi:
- Trời ơi, 5 loại ngoại ngữ của anh để làm gì mà một tiếng đồng hồ không mua nổi một thứ gì? Còn tôi đây! - Thu Bồn chỉ số hàng của mình – Toàn dùng tay chỉ, không nói một lời nào mà mua nhanh như máy!
Phan Tứ xem hàng của Thu Bồn, hỏi giá, khen rẻ và nhờ Thu Bồn dẫn đi. Đến quầy hàng, mặc dù tiếng Nga rất giỏi, nhưng ông cũng thấy không cần phải nói, mà nhờ Thu Bồn mua hộ theo cách… im lặng chỉ!
Nghe Thu Bồn kể lại chuyện này, nhà thơ Vũ Cao cười ha ha:
- Thế hôm cô gái Arập muốn bắt chuyện, sao ông không chỉ trỏ để cô ấy biết ý mình?
Thu Bồn lại mỉm cười rất tươi mà không trả lời!